Biếm họa Tết của Văn Thọ
Cùng hát ka-ra-o-ke
Chào mừng quý vị đến với website của THỌ XƯƠNG-TRẦN VĂN THỌ
Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.
LỜI BÌNH BÀI "CHIỀU XUÂN"
Tặng Cỏ May
Chiều xuân
Nhặt cánh đào phai
Nhớ người
Nhớ bến sông dài mưa bay
Anh ngồi đong nốt tháng ngày
Câu thơ nghiêng.
Bóng chiều say.
Gọi người.
Chiều xuân
Môi mắt em cười
Qua sông…em để một đời anh say
Khát khao một dáng xuân gầy
Mơ chiều xuân …
Một vòng tay…
Đợi người.
Buồn vui theo nhịp đời trôi
Tình yêu ở lại đầy vơi xuân này
TVT. Xuân Giáp Ngọ 2014
LỜI BÌNH CỦA NGUYỄN THỊ MINH KIÊN
http://nguoilaidobendongsonglam.violet.vn/entry/show/entry_id/10111721/cat_id/6987530
Mùa xuân là mùa của tình yêu, của hạnh phúc! Nhưng khi đọc bài "Chiều xuân" ta có cảm nhận một nỗi buồn sâu kín:
Chiều xuân
Nhặt cánh đào phai
Nỗi buồn gợi ra từ thời gian của một buổi chiều. Dù đang là mùa xuân nhưng buổi chiều vẫn gợi cho ta về một nỗi buồn cô liêu, một nỗi nhớ... Đặc biệt cảnh cũng gợi buồn "đào phai". Nỗi buồn sâu lắng ấy được làm rõ ở những câu thơ tiếp theo:
Nhớ người
Nhớ bến sông dài mưa bay
Anh ngồi đong nốt tháng ngày
Câu thơ nghiêng.
Bóng chiều say.
Gọi người.
Nỗi nhớ "người" nhớ những kỉ niệm bên bến sông. Và có lẽ cũng là kỉ niệm buồn "bến sông dài mưa bay". Bến sông gợi cho ta sự chờ đợi. Mà lại bến sống dài mưa bay- một không gian trống trải, buồn, vô định chăng? Có lẽ vì thế mà đến bây giờ anh vẫn "ngồi đong hết tháng ngày"- một cách nói ẩn dụ thể hiện được tình yêu, nỗi nhớ mà anh đã dành cho người. Dể rồi suốt cuộc đời anh vẫn đi tìm, vẫn say, vẫn gọi người trong nỗi nhớ khôn nguôi. Và cứ thế khi trời đất sang xuân, thời gian đang vận hành theo đúng quy luật của nó thì anh vẫn nhớ về em:
Chiều xuân
Môi mắt em cười
Qua sông…em để một đời anh say
Đến câu thờ này không còn là "người" nữa mà chuyển sang "em"- một người em cụ thể. Người em đó chắc duyên dáng đáng yêu lắm: môi, mắt cười... Chỉ có thế mà làm rung động tâm hồn thi sỹ, anh say, say cả cuộc đời.
Khát khao một dáng xuân gầy
Mơ chiều xuân …
Một vòng tay…
Đợi người.
Hình bóng ấy, nụ cười ấy sẽ luôn là nỗi khát khao, chờ đợi của anh. Chính vì thế mà tình yêu anh dành cho em không bao giờ thay đổi:
Buồn vui theo nhịp đời trôi
Tình yêu ở lại đầy vơi xuân này
Bài thơ mang âm hưởng buồn man mác nhưng không hề bi lụy mà đầy ắp niềm tin, tình yêu và niềm hi vọng.
Trần Văn Thọ @ 23:36 17/02/2014
Số lượt xem: 627

Lời bình của Nguyễn Thị Minh Kiên về bài thơ "Chiều Xuân"