Biếm họa Tết của Văn Thọ
Cùng hát ka-ra-o-ke
Chào mừng quý vị đến với website của THỌ XƯƠNG-TRẦN VĂN THỌ
Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.
Quà nhỏ.
Bầu trời đột ngột tối sầm .Gió thổi mạnh mang theo những hạt mưa nhỏ quất thẳng vào mặt tôi.
" Gớm! Mới lúc nãy trời trong veo, gió hiu hiu cơ mà ?"
Tôi tấp nhanh vào mái hiên bên lề để đụt mưa. Đưa tay vuốt nhẹ những giọt nước trên mặt tôi thầm nghĩ: " Không khéo phảii đến lớp muộn mất thôi."
Một chiếc xe tấp nhanh vào. Cậu thanh niên khoảng trên 20 nhanh nhẹn bước xuống ,mở yên xe lấy cái áo mưa bên trong rồi bước gần đến tôi:
- Cô ơi, cô cầm lấy áo mưa của em mà dùng ạ. Mưa này có vẻ lâu tạnh đó cô.
Cậu ta còn nhanh nhẹn nói tiếp:
- Cô đừng ngại! Em là học trò cũ của cô đây.
Tôi còn ngơ ngác.Cậu ta chào tạm biệt tôi và bước lên xe. Tôi lật đật nói:
- Em không núp mưa sao?
- Không ạ . Tại thấy cô em mới tấp vào. Thưa cô em đi!
Mới đó mà đã hơn một năm. Tôi không có dịp gặp llại em và cũng không tài nào nhớ được tên của em. Nhưng món quà em trao ngày nào tôi vẫn còn trân trọng sử dụng. Một món quà đơn sơ nhưng sưởi ấm hồn tôi, làm tôi xúc động khi nhớ về buổi gặp mặt bất ngờ hôm ấy.
Ngày 20/11 năm nay, tôi nhận vô vàn món quà giá trị. Nó thiết thực trongg cuộc sống nhưng lại vô hồn. Nó không thể hiện được tấm lòng thật của người trao tặng như chiếc áo mưa nhỏ của em ,
Cảm ơn em. Em đã tặng cô một món quà vô giá: Ơn thầy cô!
DM - 2;56 23-11-2011
15h:22p 19/05/14
Hôm nay chợt nhớ đến em nên cô tìm đọc lại. Xin lỗi em...chiếc áo mưa của em hôm nào...nay cô không còn giữ được ...vì theo thời gian nó đã rách....Nhưng tấm lòng của em cô vẫn còn nhớ và trân trọng...Nhờ đó mà đôi lúc giúp cô vượt qua mệt mõi và những khó khăn trong nghề.
Nguyễn Diễm My @ 01:10 28/04/2015
Số lượt xem: 611
- Mưa và ai ? (28/04/15)
- Gió đông (28/04/15)
- Hạt mưa tối nay (28/04/15)
- Hoa tím nhà ai? (28/04/15)
- Mực tím (28/04/15)
Quà nhỏ.